Đặt trang chủ | Ghi nhớ trang ưa thích
Gửi bài viết
  • Giải Nhất: Laptop Sony Vaio VGN CR320E
  • Giải Nhì: Máy ảnh Nikon S220 10.1MP
  • Giải Ba: Ipod Shuffle 1Gb

Cuộc thi cảm nhận Nhạc khúc teen yêu

Lắng nghe ´Khúc mưa´

Đêm rơi chầm chậm, đêm co ro một chút buồn rơi rả rích trong mưa. Tiếng mưa thỏ thẻ kể chuyện tình trên mái ngói. Hình như có 1 người đang ngồi thức - đang nghe trộm câu chuyện tình mưa kể, và rồi bất chợt mưa tràn vào ký ức để lại nhớ mong, thổn thức.

Rồi bỗng chốc, bao nhiêu kỷ niệm, bao nhức nhối em cố giấu nhẹm trong lòng tuôn trào ra cùng tiếng mưa nức nở. Sao trời mưa, sao mưa làm em nhớ? Giá như, giá như “trời đừng mưa và em đừng nhớ”, nhưng làm sao khác được, trời vẫn mưa và em lại nhớ.

mua1.jpg

Ngồi im lặng, lắng nghe tiếng thở dài của mưa, lắng nghe nỗi khắc khoải cô đơn của em và cả của mưa nữa, em thấy mình trong mưa, mưa thấy mình trong em. Tự nhiên em lại cầm điện thoại lên, một cách vô thức em bấm số máy quen thuộc và nghe “Khúc mưa”, lâu lắm rồi em chưa nghe lại bài hát này - bản nhạc chờ quen thuộc của anh dành cho em. Thoáng giật mình, vẫn là bài hát ấy, với những giai điệu chầm chậm vang lên như tiếng mưa rơi, rơi vào lòng tê buốt.

Tháng sáu, mưa, mưa.
Giá trời đừng mưa, và anh đừng nhớ.
Trời không mưa và anh không nhớ, anh còn biết làm gì.

Phải chăng anh đang nhớ, nỗi nhớ này cho em, hay không còn là dành cho riêng em nữa? Không tiếng ngắt máy, cũng không tiếng trả lời, chỉ những giai điệu vang lên giữa mong manh nào nhớ, nào chờ, giữa im lặng của những nỗi cồn cào rơi rớt. Em cúp máy, dù lòng giằng xé giữa nỗi kiêu căng đầy tự ái với một tình yêu vẫn đầy ăm ắp, nguyên vẹn. Nhưng thôi, đã xa rồi tình yêu nơi anh dành cho em, em không muốn mình đứng chơi vơi mãi dù trái tim vẫn khắc đầy dấu nhớ, em sẽ không cố níu để mình càng trượt ngã nữa. Và em tự cho mình lắng nghe “ Khúc mưa” để đắm chìm trong xúc cảm tan chảy theo tiếng nhạc, để nhìn thấu trái tim mình. Hình như nhạc sĩ Phú Quang viết bài hát này cho em, hình như Hồng Nhung đang hát bằng cảm xúc của trái tim em? …

Em như hạt mưa trên phố xưa,
Nuôi kỷ niệm bám hoài trí nhớ.
Kỷ niệm như rêu, anh níu vào trượt ngã.
Tình xưa giờ quá xa.

Có ngộ nhận không nhỉ, chắc là một chút thôi. Vì em giống như những hạt mưa mà, bay mãi, rơi mãi, khóc mãi để cứ cố trườn về những ngày xưa em chưa thể nào quên. Kỷ niệm mà em “nuôi hoài” trong “trí nhớ” về anh và em ký ức một thời yêu thương và những chiều lang thang đôi bàn tay xiết chặt, thì thầm hát “Khúc mưa”, có phải đó là định mệnh, là dự cảm của những điều sẽ - bây giờ là đã xảy ra? Kỷ niệm ấy như rêu phủ kín câu chuyện em và anh, em đã níu vào để một mình trượt ngã. Em cứ mãi mộng mơ rồi cũng vẫn phải tin “Tình xưa giờ quá xa”, quá xa rồi, xa thật rồi anh ạ.

Tháng sáu trời buồn,
Tháng sáu riêng anh, bầy chim sẻ hiên nhà bay mất
Như em như em…

Trời buồn, trời than khóc để tiếng mưa thổn thức. Riêng em vẫn nhặt nhạnh những miên man, kể lể cùng mưa với riêng mưa thôi. Anh đã “bay đi” như “bầy chim sẻ” trước “hiên nhà”, như những cánh bồ công anh phiêu du cùng gió.
Một mình em lặng im nghe lòng thổn thức, giữa những giai điệu lãng đãng. Em biết chẳng thể nào níu kéo được. Em biết chuyện của chúng mình lơ như sông…

Tác giả:
Ngày đăng bài viết: Thứ Tư, 09/09/2009 09:06
Lượt xem:


Ý kiến của bạn cho bài viết "Lắng nghe ´Khúc mưa´"
Địa chỉ email
 

Nội dung (Vui lòng viết Tiếng Việt có dấu. Cảm ơn bạn!)

Ý kiến độc giả
cungdantinhyeu62424@yahoo.com (13/10/2009 12:39)
Great
freeman2581@gmail.com (12/10/2009 04:31)
Lị một bản tình ca nữa của nhạc Phú Quang , nhac của Ông nghe mãi không chán: Thật triết lý và đời thường, Ông luôn mượn hình ảnh, sự vật, hiện tượng đời thường: tháng 6 trời mưa, tường rêu phong, hoa cúc nở, chim sẻ di cư; để thể hiện cái hồn của bài hát. Tháng 6 buồn vì trời " mưa". bài hát thể hiện tâm trạng buồn nhưng không bi quan, lãng mạn nhưng không ủy mị. Nếu ta chú ý xuyên suốt tác phẩm của Ông, tất cả mọi vấn đề đều bắt đầu bởi "mưa", điều đó thể hiện ngay mở đầu bài hát, tác giả đã " giá trời đừng mưa". Nếu trời không mưa thì phải chăng đã không gợi lại kỷ niệm nhớ người yêu.Mọi sự vật được Phú Quang sắp xếp rất logic": tháng 6 trời mưa, tường rêu phong, hoa cúc nở, chim sẻ di cư. Tất cả những điều đó đã làm nên một Phú Quang riêng đặc biệt trong những tác phẩm của ông.
hoanghuucuong@gmail.com (12/10/2009 12:33)
Mình cũng rất thích bài này, nhưng nếu giọng nam hát thì hay hơn!
nhanhcohoang308@yahoo.com (10/10/2009 07:45)
toi^ cung~ la`mot^. trong nhung~ ng` thik mua rat muon duoc di duoi´ mua va duoc tu do mua´ hat duoj mua
tosido_mandem25@yahoo.com (10/10/2009 03:52)
hay thiet
muahoadao256@yahoo.com (08/10/2009 07:04)
Bài viết của bạn không hay lắm ! Cần cố gắng hơn nhiều ! Chúc bạn may mắn
cogaichungtinh@yahoo.com (08/10/2009 01:01)
Mỗi lần thấy mưa lòng tôi lại như trĩu nặng nỗi buồn, lần đầu tiên tôi vòng tay ôm một người con trai là vào buổi trưa của ngày mưa tháng 9 dầm dề của mảnh đất miền Trung, tôi và a có nhiều kỷ niệm khi bên nhau vào ngày mưa, nhưng giờ đây để có được lại những ký ức đó cho hiện tại thật khó. Cảm ơn cuộc đời đã mang a đến trong đời tôi để tôi biết thế nào là tình yêu, để biết thế nào là nỗi đau. và cũng cảm ơn nhạc sĩ Phú Quang đã cho tôi một lần nữa ngược về quá khứ để lắng nghe hồn mình vẫn còn mãi bóng hình anh.
ngotnongcaydang_huongvitinhyeu@yahoo.com.vn (07/10/2009 06:29)
"Mưa rơi mưa rơi xuống phố, rơi trên làn tóc của em. Hạt mưa về mang thương nhớ, con phố vắng xa mờ,thuong về chốn ấy. Mưa rơi mưa rơi tí tách, rơi trên thành phố lặng câm. Ngày em ra đi anh cứ mãi âm thầm, mong chờ dĩ vãng." mua buon lam , luc truoc co´ thoch mua nhuang ma gi thi ko no goi cho tui nhieu chuyen pun`
thoituongtu04@yahoo.com (06/10/2009 08:46)
Chuyện tình mỗi người mỗi khác, cảm nhận mỗi người mỗi khác, cách diễn đạt bằng ngôn ngữ cũng khác. Nhưng tôi tìm thấy cảm xúc rất thật trong từng câu chữ của langthangmuadong. Cảm ơn bạn, đã làm ấm lòng những trái tim còn đang thổn thức vì những nỗi niềm không biết ngỏ cùng ai. Cảm ơn NS Phú Quang đã sáng tác một ca khúc giàu chất nhạc và thơ như vậy. Cảm ơn anh cho tôi được nhớ, được mong, được chờ đợi, hy vọng...
kh0ng_c0n_ai_t0i_di_m0t_minh_ntt@yahoo.com (05/10/2009 11:19)
đọc bài viết của bạn thấy buồn thật đấy tuy tôi ko hiểu đc tâm trạng bạn nhưng cũng thấy đc mưa trong bài viết của bạn.ko hiểu sao cứ nhắc đến mưa là thấy lạnh..tim có một cảm giác nhói nhói..đầu trống rỗng...mắt muốn nhắm nghiền...kí ức ùa về nhạt nhoa đầy nước mắt...sao bỗng thấy đau...muốn ngủ một giấc thật dài....muốn quên hết tất cả..muốn lạnh lùng muốn vô cảm...mà cuối cùng thì chỉ còn một cảm giác cô đơn trống rỗng....thoáng nghĩ " 4 năm vẫn chưa đủ cho một nỗi đau ?" thôi ngủ vậy !!!
1 2 3 4 5 6
Các bài khác của cuộc thi Nhạc khúc teen yêu